Evagrios the Solitary
Extracts from the Texts on Watchfulness
Thánh Evagrios Ẩn tu
Trích các bản văn về Tỉnh Thức
(Philokalia, Vol.1, page 53-57)
| 1. A monk should always act as if he was going to die tomorrow; yet he should treat his body as if it was going tolive for many years. The first cuts off the inclination to listlessness, and makes the monk more diligent; thesecond keeps his body sound and his self control well balanced. | 1. Một đan sĩ phải luôn hành động như thể mình sẽ chết vào ngày mai, nhưng đồng thời phải chăm sóc thân xác như thể nó sẽ còn sống nhiều năm nữa. Điều thứ nhất cắt đứt khuynh hướng buông lơi và lười biếng (listlessness, acedia), khiến người đan sĩ tỉnh thức và chuyên cần hơn; điều thứ hai giữ cho thân thể được lành mạnh và giúp nhân đức tiết độ (self-control) được quân bình. |
| 2. He who has attained spiritual knowledge and has enjoyed the delight that comes from it will no longer succumb to the demon of self-esteem, even when he offers him all the delights of the world; for what could the demonpromise him that is greater than spiritual contemplation? But so long as we have not tasted this knowledge, letus devote ourselves eagerly to the practice of the virtues, showing God that our aim in everything is to attainknowledge of Him. | 2. Người nào đã đạt tới tri thức thiêng liêng (spiritual knowledge) và đã nếm trải niềm hoan lạc phát sinh từ đó, thì sẽ không còn khuất phục trước quỷ dữ của lòng tự tôn (demon of self-esteem), dẫu cho hắn có đem đến tất cả những khoái lạc của thế gian mà dụ dỗ; bởi lẽ, có điều gì quỷ dữ có thể hứa hẹn vĩ đại hơn chiêm niệm thiêng liêng (spiritual contemplation) được sao? Nhưng chừng nào chúng ta còn chưa nếm được tri thức này, thì hãy chuyên tâm thực hành các nhân đức, để tỏ cho Thiên Chúa thấy rằng mọi nỗ lực của chúng ta đều nhằm đạt tới việc nhận biết Ngài. |
| 3. We should examine the ways of the monks who have preceded us, and achieve our purpose by following their example. One of their many helpful counsels is that a frugal and balanced diet, accompanied by the presence of love, quickly brings a monk into the harbor of dispassion. | 3. Chúng ta nên xem xét đời sống và đường lối của các đan sĩ đi trước, và hoàn thành mục đích của mình bằng cách noi theo gương họ. Một trong nhiều lời khuyên hữu ích của các vị ấy là: một chế độ ăn uống tiết độ và quân bình, được thấm nhuần bởi tình yêu, sẽ nhanh chóng đưa người đan sĩ đến bến cảng của vô nhiễm (dispassion). |
| 4. Once I visited St Makarios1 at noon and, burning with intense thirst, I asked for a drink of water. But he said: ‘Besatisfied with the shade, for at this moment there are many travelers who lack even that.’ Then, as I was telling him of my difficulties in practicing self-restraint, he said: ‘Take heart, my son; for during the whole of twenty years I myself have never had my fill of bread, water or sleep; but I have carefully measured my bread and water, and snatched some sleep by leaning a little against the wall | 4. Một lần kia, vào giữa trưa, tôi đến thăm Thánh Makarios. Lúc ấy, lửa khát thiêu đốt dữ dội trong lòng tôi, nên tôi xin ngài cho tôi một ít nước để uống.Nhưng ngài đáp: “Con hãy mãn nguyện với bóng râm này, vì ngay trong giờ này, có nhiều lữ khách ngoài kia thậm chí còn chẳng có được chừng ấy.” Sau đó, khi tôi thưa với ngài về những khó khăn trong việc thực hành tiết độ, ngài nói: “Hãy can đảm lên, con ơi; bởi vì trong suốt hai mươi năm trời, chính ta chưa bao giờ ăn no bánh, uống đủ nước, hay ngủ cho tròn giấc. Ta luôn đo lường cẩn thận phần bánh và nước của mình, và ngủ chợp đi đôi chút, chỉ bằng cách nghiêng mình tựa nhẹ vào vách tường.” |
| 5. Spiritual reading, vigils and prayer bring the straying intellect to stability. Hunger, exertion and withdrawal from the world wither burning lust. Reciting the psalms, long suffering and compassion curb our incensive power when it is unruly. Anything untimely or pushed o excess is short-lived and harmful rather than helpful. | 5. Việc đọc Kinh Thánh cách thiêng liêng, thức đêm canh thức (vigils) và cầu nguyện, sẽ đưa trí tuệ đang lạc hướng trở lại sự vững vàng. Cơn đói, sự lao nhọc, và việc rút lui khỏi thế gian, sẽ làm khô héo ngọn lửa của dục vọng bốc cháy. Việc đọc Thánh Vịnh, kiên nhẫn chịu đựng lâu dài, và lòng từ bi, sẽ chế ngự năng lực phẫn nộ (incensive power) của chúng ta khi nó trở nên hỗn loạn. Mọi điều gì làm không đúng lúc hoặc bị đẩy đến mức thái quá đều ngắn ngủi và có hại hơn là có ích. |